BÀI VĂN TẢ CÂY HOA PHƯỢNG VĨ CỦA HỌC SINH LỚP 4
Trong vườn trường em có rất nhiều loại cây to lớn. Nhưng trong đó em thích nhất là cây hoa phượng vĩ.
Nhìn từ xa, cây như một thứ gì đó điệu đà khoác trên mình một chiếc váy đỏ rực. Những nhánh rễ cọc của cây dài ngoằn ngoèo đâm sâu xuống lòng đất để giữ cây. Gốc cây to bằng khoảng 2,3 vòng tay của em. Từ thân mọc ra những những nhánh cây to, chắc khỏe. Từng chiếc lá nhỏ như hạt dưa hấu, mềm mại như lụa. Hoa phượng đép không chỉ ở màu đỏ mà còn có hình dạng đặc biệt: từng cánh hoa rời ra, nhưng lại gặp nhau ở nhụy. Đó là khoảng thời gian mà cây phượng tưng bừng, rộn rã nhất. Hết hè, cây phượng già lại trở về với hình dáng vốn có ban đầu, lại tiếp tục cùng chúng em tung tăng cắp sách đến trường.
Thế là năm sau em phải ra trường như có một sức hút nào đó níu kéo em lại với cây phượng - một loài cây đã gắn bó với em trong suốt bốn năm tại trường.

